Thứ Ba, ngày 13 tháng 11 năm 2012

Thứ Hai, ngày 16 tháng 1 năm 2012

Hãy để nỗi buồn vào góc khuất mùa đông



Heo may đã về, một năm nữa đã qua………..
Chiều nay, Cỏ quyết định  mua 2 con cá một đen một vàng về thả vào chậu để làm bạn. Nhìn cá tung tăng Cỏ thấy rằng mình còn nhiều điều phải quan tâm hơn là những nỗi buồn không tên. Mùa đông đến tự bao giờ, một hôm dậy thật sớm thấy sương dầy nhìn xa  chỉ gặp chân trời trắng xóa mờ mờ. Những bông cúc dại  như trái tim nhỏ bé của mặt trời lấp lánh trong sương.
Phố tỉnh dậy, phố quên hết muộn phiền. Cỏ sẽ xem nỗi buồn người mang lại như hơi trà nóng quyện vào không gian rồi mất đi trong gió lạnh, Cỏ biết rằng ánh mắt ấy, sự quan tâm ấy sẽ mãi mãi không còn là của Cỏ nữa, thì níu kéo làm gì chút cỏn con còn xót lại. Cỏ sẽ đóng cánh cửa mùa đông của lại để khi mùa xuân về sẽ sẽ thấy lòng thanh thản như một chén trà thơm nóng rót vào ngày gió nổi.
Năm cũ đã đi qua như thế, Cỏ sẽ vui với những chú chim làm tổ trên mái nhà líu lo mỗi sớm mai. Cửa sổ mùa đông, căn phòng đầy  ánh sáng với 2 ô cửa sổ,  tiếng chim trong và một đôi mắt đen ngạc nhiên dõi nhìn sự lưu chuyển mùa sang. Cỏ sẽ đặt nỗi buồn vào góc khuất mùa đông và nhẹ nhàng bay đi như cơn gió lạ,  Cỏ sẽ  vui vẻ với những thứ đang xảy ra trong hiện tại,  mĩm cười với tất cả dù là nỗi buồn nhẹ nhàng đến, nhẹ nhàng đi, xóa sạch ưu phiền...
Cỏ sẽ  đặt nỗi buồn vào góc khuất mùa đông, để nỗi buồn nằm ngoan trong mùa đông năm cũ. Sớm mai này, khi độc ẩm, lòng Cỏ bao dung nở một nụ cười mãn nguyện rót chén trà nóng vào ngày gió bình yên

Từ góc thưởng trà

Ngoài những không gian chính yếu như bếp núc, phòng ngủ, tiếp khách… không gian ẩm thực trong ngôi nhà Việt xưa nay còn tồn tại hình thức thưởng trà (nơi uống trà, nói chuyện, thư giãn vào buổi sớm hoặc chiều tối) mang đặc trưng văn hóa Việt rất riêng mà cuộc sống hiện đại, ngôi nhà hiện đại nhiều khi bỏ qua một cách đáng tiếc.
Thực ra, góc thưởng trà là một vị trí giao hòa âm dương, tĩnh động khá linh hoạt và đem lại nhiều ích lợi về gia tăng đáng kể sinh khí cho nội thất, nếu biết khéo kết hợp hài hòa.
Khác với Nhật Bản, cách thưởng thức trà và góc thưởng trà của Việt Nam lại hướng đến sự gần gũi giản dị, tinh tế và lược bỏ tối đa cái rườm rà. Dân Việt uống trà không cầu kỳ vào ra trà thất, một ấm trà pha sớm mùa đông, một chén trà được sư thầy mời bên hiên chùa, tách trà qua hàng xóm giao đãi thân tình, đơn giản nhưng khá đủ đầy làm nên nét đẹp văn hóa, xem trọng các mối quan hệ giao hòa với tự nhiên và con người 


Chủ Nhật, ngày 03 tháng 7 năm 2011

Chạy trốn.............




“Một chung trà cho ngày mưa tháng sáu
Chiếc lá rơi làm thành bản tình ca
Một am tranh, một Tăng lữ quê mùa
Đêm tĩnh mịch tiếng kinh  cầu an lạc”
Lại bắt đầu một ngày thật bình yên. Nhỏ tự  tập cho mình cảm nhận từng khoảnh khắc qua đi nhẹ nhàng và tận hưởng hương vị cuộc đời đầy những niềm vui và nỗi buồn.
Ta thích cảm giác trốn vào một góc nào đó của đời mình, ngồi lại bên chung trà và đọc từng trang sách để thấy mình thật nhỏ bé và bình yên.
Ta thích ngồi lại một mình nhớ lại những khuôn mặt vụt qua, mỗi người một hình dáng, mỗi người một tâm trạng... Có người vội vã, người chậm rãi, người sang trọng, người nghèo hèn... Có nụ cười và cả những lo toan trên những khuôn mặt ấy. Có hạnh phúc và cả khổ đau. Cảm nhận được một chút ồn ào, xô bồ của dòng đời.
Mỗi ngày khi hòa vào dòng đời hối hả, tôi it có giây phút nào để lắng nghe lại lời nói của con tim. Tôi chạy theo những thăng trầm của cuộc sống. Mỗi ngày trôi qua, tôi không còn đủ tự tin để hòa vào dòng chảy cuộc đời. Trốn chạy……….tôi chưa bao giờ có ý định. Tôi chỉ muốn có những phút giây tĩnh lặng của cõi lòng. Tôi không vào rừng  hay trụ am tranh gì hết mà chỉ làm một người quê mùa, ít nghe chuyện thế sự và hạn chế sự chi phối của công nghệ…..Tôi chỉ trở về với góc nhỏ hoang sơ, bầu bạn cùng chung trà tri kỷ. Mượn câu nói của câu thơ trong tác phẩm Chứng đạo ca của Huyễn Giác Thiền Sư do Hòa thượng Từ Thông dịch để tự khích lệ tinh thần trong cuộc “Chạy trốn” của tôi
“Vào rừng thẳm trụ am tranh tỉnh mịch
Dưới côi tùng, bên gộp đá bóng râm che
Làm tăng quê, vui sâu trong tĩnh tọa, trong êm đềm
Cảnh lặng lẽ, an lành sao nói hết”.
Chỉ khi ngồi lại thì ta mới nghe được âm thanh của gió và mùi lá non mơn mỡn ngoài kia.
Từng ngày Hạ trôi qua với những cơn mưa sụt sùi . Ta tập Vui một chút và buồn một chút cho ngày đầy . Mưa ơi! “có mãi còn những ngày bình yên như thế?”
Mưa tháng sáu, mưa của những tiếc nuối, khát vọng, lo lắng, bồn chồn, mưa để rồi ngày mai trời lại sáng.

Thứ Sáu, ngày 04 tháng 2 năm 2011

Ngày Tết bạn nên mua trà gì ?



Khách đến nhà không trà thì rượu !?

A. Mua Trà
Trà là sản phẩm không thể thiếu trong mỗi gia đình, nó thể hiện văn hóa truyền thống lâu đời và tốt đẹp của người Việt Nam - Khách đến nhà không trà thì rượu”.
Nhưng phải nhìn nhận ngày nay khách đến nhà ….thì rượu nhiều hơn. Mặc dù ai cũng biết Rượu thì hủy hoại sức khỏe con người còn Trà thì ngược lại mang lại rất nhiều lợi ích cho mỗi người .
Nhân dip xuân về , tản mạn đôi điều xem nên chọn trà và pha trà như thế nào ?
Về khối lượng trà mua:
Thường một ấm trà thường pha chỉ  8-10 gr trà khô ( tùy theo “ Trà lượng” của mỗi người , nếu mỗi ngày pha trung bình 1 ấm trà vậy 1 lạng trà phải uống mất … 1 tuần ! như vậy : khối lượng trà khô dùng là rất nhỏ , vì vậy không nên mua quá nhiều vì trà để lâu , nếu bảo quản không tốt dễ bị hút ẩm , bị mốc, mất hương vị của trà.
Về loại trà mua :
 Có lẽ không nên mua trà túi lọc vì sản phẩm này mang tính hiện đại, công nghiệp , dùng nhanh , không phù hợp ngày lễ tết cổ truyền với không khí đoàn tụ gia đình, muốn đàm đạo, quây quần gia đình, bạn bè ngày xuân và một lẽ khác với khối lượng trà 2gr trong túi nhúng : Chúng ta khó có thể có tách trà như ý !
Chúng ta cũng không nên dùng trà đen (chỉ ngon khi uống với đường- chanh hoặc sữa), vậy theo suy nghĩ của chúng tôi , ngày xuân nên dùng trà Xanh và trà Oolong.
I- Trà Xanh :
   Nếu quí vị chọn trà xanh chúng gồm có : trà xanh mộc, xanh ướp hương hóa học và xanh ướp hoa tươi.
          1.      Không nên dùng trà xanh ướp hương hóa học vì hương hóa học rất rẻ, nhưng không kiểm soát được nguồn gốc, chất lượng và không tốt cho sức khỏe con người nếu không muốn nói là …độc hại. Rất tiếc hiện nay trên thị trường nó đang chiếm lĩnh gần như hầu hết các …quán ăn từ bình dân đến nhà hàng sang trọng ?!
 2.      Trà xanh mộc ( trà không ướp gì ) lại tùy theo “Gu” từng người mà chọn trà xanh sào, xanh luộc hay xanh hấp.
 Trà xanh hấp bằng hơi nước là tốt nhất ( do diệt men triệt  để và nhờ hơi nước làm sạch búp trà tươi nên vệ sinh hơn ! Tuy nhiên lại tiếc là… hơi ít nhà sản xuất làm mặt hàng này. Phổ biến là trà xanh dẹp ( xanh Nhật bản) .
Trà xanh luộc thì nước xanh hơn, sạch nhưng hơi… nhạt do luộc, ép sau luộc do đó làm mất dịch trà (chất tan) nên nó thích hợp cho người …không ghiền trà lắm.
Người ghiền trà thì nên uống trà xanh sào do vị đậm, chát hơn nhiều, phổ biến nhất là  “ trà Thái Nguyên” , tuy nhiên hiện nay đang bị lạm dụng thương hiệu trà này nhiều ( tức là trà giả… Thái, và được sản xuất ở …gần Thái nguyên!!!) do số lượng tiêu thụ trà Thái nguyên hiện đã gấp nhiều lần công suất thực, chưa kể ngay cả trong tỉnh Thái nguyên không phải địa phương nào cũng sản xuất được trà có chất lượng đặc trưng của loại trà này.
 3.      Nếu quí vị thích trà ướp thì chúng ta nên chọn trà xanh ướp hoa tươi ( như hoa nhài , ngâu , sói, ngọc lan...) . Chất lượng của trà ướp phụ thuộc nhiều vào trà mộc đem ướp ( xanh xô) , số lượng hoa ( thường  0,3- 1 kg hoa / 1 kg trà khô) và chất lượng hoa cũng như phụ thuộc nhiều qui trình kỹ thuật, kinh nghiệm của người ướp (  đa số thì…dấu nghề vì được coi là bí quyết của danh trà mình ). Để có ly trà ướp hoa tươi  ngon thì phải nhiều tâm huyết mới làm được. Còn ướp hoa sen ( hồ tây) thì cả là một kỳ công và nghệ thuật trong nghề ướp hoa tươi vì rất tốn kém ( cả tiền bạc,công sức..).
 Theo chúng tôi thì nên uống trà xanh ướp hoa nhài tươi vì nó thơm mát nhẹ, dễ chịu. Tuy nhiên cần lưu ý : Rất khó phân biệt hương nhài hóa học với hương nhài tươi. Và không nên nhìn vào gói trà có mấy cánh nhài khô mà chọn chúng vì thực ra đó là mẹo của người bán trà bỏ hoa nhài khô vào trà ướp hương …hóa học !! ( do xác hoa nhài lẽ ra phải được sàng bỏ đi sau khi đề hoa xong) .
II- Trà Oolong
Nó cũng gồm 4 loại phổ biến ở Việt Nam  : Tứ Quí , Kim Tuyên , Thúy Ngọc và Bạch Oolong. Trà Oolong chính là trà hương …nhưng  thơm tự nhiên ! 
Bạch Oolong thì là trà cao cấp vì nó chỉ thích hợp khi trồng ở độ cao > 1300 m so với mặt biển ( như Đà Lạt 1600 m ! ) vì vậy giá bán của nó khá cao: từ 700.000 đến 1,5  triệu VNĐ / Kg. Trà Oolong ngon , phổ biến nhưng giá …vừa phải nhất hiện nay có lẽ là : Trà Oolong Tứ Quí và Kim Tuyên( O 27) .
 Trà Oolong có thể gọi là “ Trà Đài loan” cũng được ( vì từ giống chè, máy móc thiết bị , qui trình công nghệ, chuyên gia, bao bì đóng gói …đều của Đài loan ! ) . Trà Oolong được đóng trong túi nhôm, hút chân không , khối lượng tịnh từ 10 g – 250 gr. Thông dụng nhất là đóng túi : 100 , 200 , 250 grs. Giá trà  Olong Tứ Quí thường cao hơn Kim Tuyên từ 50.000 tới 100.000 đồng / kg ( do hương thơm mạnh hơn và …do năng suất búp tươi của Tứ quí cũng thấp hơn làm giá thành tăng cao).
 Để cảm và thấy được cái ngon của trà  Oolong thì chỉ có cách …uống thật nhiều trà Oolong !! …Thực ra trà Oolong ngon thì do rất nhiều yếu tố tác động : Trà ngon  trước tiên phải kể đế giống ( Oolong trắng, Tứ quí, Kim tuyên…); do thổ nhưỡng đất đai, khí hậu ( Trồng ở đâu ?), hay do qui trình chăm sóc vườn trà ( loại phân bón, số lượng, chất dinh dưỡng khác ,thuốc sâu  …), do cách thu hái ( dài  hay ngắn) và kỹ thuật chế biến trong nhà máy ( máy , chuyên gia…) …
Sản xuất trà Oolong thì yêu cầu về kỹ thuật, công nghệ chế biến cao hơn, tốn thời gian hơn nhiều so với làm trà xanh và trà đen. Giá bán vì vậy cũng cao hơn ( giá thường từ 9 – 14 USD / kg – Giá FOB) trong lúc trà đen , xanh xuất khẩu chỉ từ : 1,2 – 1,8 USD / kg). Trà xanh nội tiêu có khá hơn tùy loại ( 40.000 – 150.000 đồng / kg ). 
Như vậy , qua trao đổi ở trên , trong những ngày xuân với nhiều ý nghĩa  chúng ta nên chọn loại trà : Thơm ngon, không sợ giả mạo , giá vừa phải, chúng tôi nghĩ nên dùng  Trà Oolong  loại Tứ Quí và Kim Tuyên !.                 

B- PHA TRÀ
Sau khi vất vả như đề cập ở trên , để chọn và mua được cho mình …một túi trà ưng ý , chúng ta lại phải đương đầu với với những vấn đề khó khăn khác ?
Làm sao pha được ấm trà ngon đây ?!
Các cụ có câu rất hay về pha trà  :
          “ Nhất nước , Nhị trà , Tam pha , Tứ ấm”
          ·         Chúng ta đã có  Nhị Trà ! ( tức  đã chọn đươc loại trà mua ).
          ·         Vậy hãy bắt đầu từ Nhất Nước !
Nhiều người cho rằng là nước mưa , theo chúng tôi “ nước mưa sạch bây giờ khó mua lắm” nhất là ở các thành phố lớn đang bị ô nhiễm nặng , còn nước máy thì lượng Flour nhiều quá , nồng và sẽ làm mất hết hương vị của túi trà ngon mà chúng ta  mãi mới… mua được. Có lẽ chỉ còn dùng nước sau bình lọc nước là khả thi.
Tiếp theo là …Đun nó ! Nhiều người nói nước pha trà phải sôi trên 100 C ?? người nói chỉ 95 – 96 C là tốt nhất ?? (chưa kể  nhiệt độ sôi của nước sẽ thay đổi theo áp suất tương đối của không khí , mà áp suất lại thay đổi theo độ cao so với mặt biển ??!!) vậy chẳng lẽ dùng nhiệt kế để đo rồi mới pha trà ? theo chúng tôi cứ thấy nó sôi là dùng  được .
           ·         Tiếp theo là Tam Pha !
 Pha trà là cả một nghệ thuật ! Từ việc tráng nước nóng cho ấm pha, ly, bỏ bao nhiêu gram trà  vào ấm , rót nước sôi vào như thế nào, rót nước ra thế nào, dùng chén tống , chén quân ra sao, rồi thời gian pha là bao nhiêu phút thì rót ra , rót ra đâu trước. Pha bao nhiêu lần thì phải đổ bã trà đi thay trà mới…..Vấn đề này đã có rất nhiều bài viết đề cập. Chúng tôi xin phép không nhắc lại.
 Nhưng nguyên tắc chung là :
-          Dụng cụ chuẩn bị pha trà là phải sạch sẽ. Có nước đầu rửa nhanh trà cho sạch bụi .
-          Lượng trà khô  hợp lý với dung tích ấm pha  trà và số người thưởng trà .
-          Thời gian đủ để dịch trà  thấm ra đều .
-          Pha và rót trà cho đều cho mọi người ( không đậm , nhạt ).
-          Số lần pha trà ( nước sôi châm vào bình ) hợp lý tùy loại trà.
           ·         Cuối cùng là  Tứ Âm !
 Ấm nói đến sau cùng nhưng nó lại rất quan trọng, có rất nhiều loại ấm bằng các vật liệu khác nhau ( Sứ, đất nung, thủy tinh, nhôm,thép…) với nhiều dung tích khác nhau ,trang trí khác nhau .
Theo chúng tôi nên chọn ấm :
-          Dung tích ấm thích hợp cho lượng người dùng , không lớn quá hay nhỏ quá .
-          Ấm làm bằng đất nung , sứ là tốt . Có lẽ không nên dùng ấm thủy tinh , ấm bằng kim loại ( vì bảo ôn ,giữ nhiệt không  tốt ).
-          Trang trí , hình thức , màu sắc của ấm cũng quan trọng  vì nó tạo hứng khởi cho người thưởng trà.
Ngày xuân , có lẽ quí vị nên tranh thủ thời gian nghỉ ngơi mà thưởng một.. bữa trà xem sao ! Thêm bữa trà ngon và bớt đi ..bữa rượu , hy vọng qua ly trà ngon quí vị sẽ thấy cuộc sống xung quanh thú vị thế nào !!!

St.

Thứ Bảy, ngày 08 tháng 1 năm 2011

XIN MỘT NGÀY BÌNH YÊN


Chiều nay trên phố bâng khuâng thiếu vắng một nỗi niềm, trên bước đường trần mình tôi lẽ bóng. Ngày xưa ơi…..
“Thà như ngày xưa người bỏ tôi đi, bỏ tôi giữa mù khơi
Để tôi lặng lẽ buồn tủi chơi vơi, cũng quên với thời gian”
Ngày xưa đi mây sầu giăng khắp ngã, ánh trăng kia không còn soi sáng bước tôi về. Ngày xưa trong tôi chỉ còn là nỗi nhớ ngọt ngào, hoa vẫn rơi giữa cuộc đời mộng ảo nhưng tôi đã đi tìm được giá trị đích thực của cuộc đời. Ngày xưa bỏ tôi đi trong cơn mưa chiều nặng hạt, bỏ tôi lại một mình giữa mù khơi sóng vỗ.
Quên đi những buồn tủi chơi vơi, nhìn thời gian lặng lẽ bước qua thềm. Tôi đã quên và trở về với thực tại, yêu lắm những phút giây tĩnh lặng của cõi lòng không còn chợt buồn khi Ngày xưa hiện hữu.
“Còn hơn giờ đây người đến bên tôi
Chỉ thêm nỗi chán chường,
khổ đau vẫn chất chòng đổi bạc càng thêm ngăn cách”
Ngày xưa  ơi! Hãy trở về góc nhỏ hoang sơ và âm thầm ở đó nuôi mầm cho những hạnh phúc mới được sanh ra. Không hoài vọng quá khứ, không mơ ước tương lai đó là chân lý tìm ra hạnh phúc mà nhà Phật đã dạy:
Quá khứ không truy tìm
Tương lai không ước vọng
Quá khứ đã đoạn tận,
Tương lai lại chưa đến,
Chỉ có pháp hiện tại
Tuệ quán chính ở đây
Sự hoài vọng về ngày xưa để so sánh hiện tại chỉ làm tăng thêm nỗi chán chường, Quá khứ bao giờ cũng đẹp nhưng nếu đem quá khứ đặt vào tâm và chỉ sống với nó thì nỗi khổ chất chồng và hạnh phúc sẽ vẫy tay chào không hẹn ngày tái ngộ:
“Có những bám víu chỉ làm tái tê
Có những nuối tiếc chỉ làm xót xa
Có những bám víu vào hạnh phúc trong quá khứ chỉ làm con tim càng thêm trầy xước. Vẫy vùng trong quá khứ mà quên mất hiện tại để rồi tiếc nuối.
Có những quý giá một lần mất đi đâu thể quay về
Đã biết phía trước chẳng còn ấm êm
Níu kéo cũng thế thà người cứ quên”
Giá trị chân thực của hạnh phúc chính là biết trân trọng những gì thuộc về hiện tại. Ta không vô tình quay lưng với quá khứ nhưng hãy cất nó vào sâu thẳm trong tâm hồn và tiếp bước trên con đường đã chọn.
Hãy cất quá khứ vào vùng lãng quên để tôi bình yên
Nghệ thuật sống tốt là không hoài vọng vào những gì thuộc về hạnh phúc nhưng không lãng quên mà xem đó là một hành trang đẹp để chúng ta mạnh mẽ bước trên con đường hạnh phúc. 
Bình yên ơi! Ta sẽ tìm thấy mi dù cho Ngày xưa có trôi qua trong vô vọng. Hạnh phúc ơi! Ta sẽ tìm gặp mi dù bên ta không còn ai cả. Những gì đã trôi qua ta hãy để nó trôi qua nhẹ nhàng và đâu đó trong cuộc đời này ta sẽ nắm bắt hạnh phúc trong từng phút giây trọn vẹn. Bình an sẽ quay về tinh khôi, dịu dàng bên tôi và khe khẽ cho tôi biết rằng: “HẠNH PHÚC ĐANG HIỆN HỮU TRONG MỖI PHÚT GIÂY”

Thứ Năm, ngày 06 tháng 1 năm 2011

NGỤ NGÔN THỜI HIỆN ĐẠI



Khi trái đất còn sơ khai, Thượng đế sanh ra muôn loài. Một hôm nhìn cảnh vạn vật vui ca trong thái bình an lạc. Thượng đế bèn suy nghĩ về thọ mạng của muôn loài. Ngài kêu con Lừa đến và nói:
-         Này Lừa! nay ta ban cho ngươi thọ tuổi 60 ngươi có đồng ý k?
-         Thượng đế ơi! Xin Ngài cứu lấy đời con. Cuộc đời của con luôn phải mang vát nặng nề. Sống trong cuộc đời tới 60 năm làm sao con chịu nỗi- Lừa than thở!
Thượng đế nghe thương cảm Ngài giảm tuổi thọ xuống còn 30 rồi mà Lừa cũng không chịu vẫn cố xin thêm. Cuối cùng thượng đế ra con số cuối cùng là 18 năm, Lừa mới ngoan ngoãn chấp nhận.
Quay sang Chó, Thượng đế rút kinh nghiệm nên hạ xuống chỉ con 30t. Chú chó kêu lên lên thảm thiết:
-         Thượng đế ơi! Hic……..hic, tội con lắm Người ơi, con phải ăn cơm thừa canh cặn của chủ. Như thế mà có được yên thân đâu. Khi vui thì họ vui vẻ với con. Khi buồn thì họ đánh đập con không thương tiếc, còn nữa nào là cầy tơ 7 món, nào là…hic…..nói đến đây…Chó nghẹn ngào kêu lên………cẳn..cẳn… một cách bi thương.
Nghe như thế lòng Thượng Đế trở nên xót xa và truyền giảm tuổi thọ Chó xuống còn 12 năm. Chưa nguôi ngoai vì nổi khổ muôn loài. Quay sang thấy chú Khỉ đang nhăn nhó. Thượng Đế bảo:
-         Này Khỉ các bạn của Con đều xin giảm tuổi thọ còn con như thế nào. Hay ta cho con 12 năm tuổi thọ giống như bạn Chó nha.
-         Khẹt…..khẹt, xin Thượng Đế gia ân, con thân phận kém cỏi. Con không làm nên việc lớn gì hết mà còn bị con người tạo thành trò cười cho thiên hạ bằng các màn xiếc……rồi lại còn chế biến thịt của con thành các món ăn “Nhất dạ Đế Vương” nữa……..Khẹt khẹt.
Nghe như thế Thượng đế không khỏi ngậm ngùi và quyết định cho Khỉ con số 8 năm thọ mạng ở đời. Muôn loài vô cùng hoan hỷ trước sự nhân từ của Thượng Đế nên đồng thanh hô to:
-         Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.
Còn một nhân vật đang im lặng lắng nghe nhắc đến tên mình đó là con người. Một loài có trí tuệ và thông minh bậc nhất trong thiên hạ. Thượng Đế suy nghĩ hồi lâu và quyết định cho thọ mạng đúng 30 năm.
-         Muôn tâu Thượng Đế- con người bình tỉnh nói. Con người được mệnh danh là chủ nhân của thế giới này. Vì trí tuệ siêu việt của mình sẽ giúp cho con người hưởng được hạnh phúc. Thượng Đế ban con số 30 năm là quá ít rồi ạ. Mong ngày “Thủ hạ lưu tình” mà ban phúc cho.
Thượng đế nghe thế thấy chí phải nên cộng cho con người thêm 18 năm thọ mạng của Lừa, nhưng con người vẫn chưa cảm thấy đủ vẫn cố gắng xin thêm. Ngài quyết định cộng thêm 12 năm tuổi chó và 8 năm tuổi Khỉ. Lúc bấy giờ số tuổi thọ mạng của  con người đã vượt qua khỏi ngưỡng cửa 60. Khi đó con người mới miễn cưỡng chấp nhận mà lui ra.
Suy ngẫm:
Sáng nay tình cờ thấy một cụ già ngồi sau cánh cổng cao của một ngôi biệt thự. Cụ giương đôi mắt sáng trên gương mặt đầy nếp nhăn để nhìn cảnh đời nhộn nhịp. Tôi biết, Cụ là chủ của ngôi nhà kia và sau khi giao toàn bộ tài sản cho đứa con trai duy nhất cụ bất đắc dĩ trở thành quản gia, suốt ngày chỉ biết giữ nhà cho con. Cụ thèm lắm chứ, thèm lắm cái cảm giác hạnh phúc được vui chơi, được tắm mình trong dòng đời đầy cạm bẫy vì như thế nó mới chứng minh được khả năng của mình. Nhưng!! Giờ đây, nơi này, cụ đã thật sự già nua, tấm thân còm cỏi đã lấy đi bầu nhiệt quyết ấy và cụ vẫn cứ nhìn, nhìn đời bằng đôi mắt ấy.
Bất giác tôi chợt nhận ra rằng:
-         Con người chỉ có 30 năm là thực sự sống cho chính mình. Sống cho khát vọng, tình yêu và lý tưởng.
-         18 năm tiếp theo vì là tuổi của Lừa nên phải oằn vai để làm việc vì gánh nặng gia đình.
-         12 năm tiếp theo thì khả năng làm việc không có, nên trở thành người giữ nhà cũng là vì 12 năm ấy là thọ mạng của Chó mà.
-         8 năm tiếp theo cũng chính là thọ mạng của Khỉ nên sự già nua, nhăn nheo của cơ thể đã khiến con người thật sự mõi mòn và mong sớm được giải thoát khỏi tấm thân giả tạm này.
Còn chờ gì nữa, hành giả ơi!!!! TU NGAY KHI CÓ THỂ vì rằng:
“Một mình giữa kiếp phù sinh.
Cho hay tất cả mê tình là đây.
Đời người vốn khổ ai hay.
Đến khi già chết mới hay mình khờ”